Bắt Cá Hai Tay Trên Thiên Đường

871
0

Thông báo: Kể từ ngày 10/08/2018 website Radioplus.vn sẽ được chuyển về địa chỉ mới tại https://radiotoday.net. trong quá trình di chuyển có thể sẽ gặp vài lỗi nhỏ rất mong các bạn thông cảm.!

RadioPlus.vn – Ba người, chỉ có đúng ba người khóc thương cho linh hồn bé bỏng của tôi, cầu cho con đường ánh sáng dẫn đến các vì sao sẽ rộng mở để linh hồn tôi tìm được đường về nhà. Là người hàng xóm ở sát vách nhà tôi, cô bạn thân nhất và ông sếp của tôi. Tôi ngồi…

—-****—–

Ba người, chỉ có đúng ba người khóc Thương cho linh hồn bé bỏng của tôi, cầu cho con đườngánh sáng dẫn đến các vì sao sẽ rộng mở để linh hồn tôi Tìm được đường về nhà. Là người hàng xóm ở sát vách nhà tôi, cô bạn thân nhất và ông sếp của tôi.

Tôi ngồi trên phần đuôi của chiếc quan tài, đung đưa chân. Nói thật nhé, tôi chẳng hề cảm thấy mình đã chết. Thỉnh thoảng tôi liếc nhìn cái cơ thể đã chết đi của mình, với cái mặt được trét cả đống phấn son – cái thứ đáng kinh tởm mà khi còn sống còn lâu tôi mới đụng vào. Tôi tự hỏi

Bắt cá hai tay trên thiên đường (Phần 1)
“Phải chăng tất cả mọi người đều ra đi nhẹ nhàng và thanh thản như tôi?”.

Hầu hết mọi người đều cho rằng, vĩnh biệt cuộc đời ở cái tuổi 24 thì đúng là thê thảm. Tôi thì đến chết vẫn mỉm cười. Tôi đã quá cô đơn. Đến bây giờ tôi vẫn nhớ rằng, suy nghĩ sau chót lướt qua tâm trí trước khi tôi trút hơi thở cuối cùng là cuối cùng thì tôi cũng được đoàn tụ với những người tôi Yêu mến nơi thiên đường.

Và thiên đường thì có thật. Ở phía bên kia giáo đường, Thánh Gabriel* vẫn kiên nhẫn chờ tôi. Tôi trượt khỏi cái quan tài, nhìn lại thân xác mình lần cuối.

nghe-doc-tieu-thuyet-tinh-yeu-mo-yeu
Bắt Cá Hai Tay Trên Thiên Đường

“Tạm biệt cưng nha”, tôi khẽ nói. “Cưng thì sắp chui xuống ngắm củ cải từ dưới đất, còn tớ đây lại được lên chín tầng mây cơ”.

Gabriel nhẫn nại chờ tôi thủng thỉnh bước dọc giáo đường.

“Anh thấy không, tôi nói chuyện với cái xác không hồn của chính mình”.

Anh chàng mỉm cười. “Thì đó là phần thưởng dành cho tất cả những người được lên thiên đường mà. Được tham dự đám tang của chình mình.”

Tôi lập tức xịt xuống như quả bóng xì hơi. Hóa ra những việc mình vừa làm chẳng có gì là ghê gớm cả, thậm chí rất bình thường là khác.

“Ý anh là ai cũng có thể làm được như vậy sao?”

“Đương nhiên, nếu họ muốn.”….(…)….

Tác giả: Aramis – Người đọc: Nhím Xù, Thảo Kòi

Thu Gọn Nội Dung