Home Nghe đọc truyện audio Đọc truyện đêm khuya Cuộc đời không bán được – Trúc Phương

Cuộc đời không bán được – Trúc Phương

1769
1

Các bạn đang nghe đọc truyện đêm khuya, sách nói, audiobooks miễn phí trên website Radiotoday.net & radioplus.vn. Chúc các bạn có một ngày học tập và làm việc vui vẻ.!

Đọc Truyện đêm Khuya – Ông già ngồi trên chiếc ghế bố làm bằng manh bao phía dưới bóng cây đa lão – trụ sở của Hội những người bán máu kia, sinh năm 1919, tròn 82 tuổi.

Mái tóc quá lứa của ông vàng cháy màu khói ướt, đôi mắt sâu hoắm với hai con ngươi nhờ ố, lẩn khuất trong cái màu xám đục nhợt xỉn của tròng trắng, hai cái má hóp sâu, hàm râu hoang dã xoắn cuộn rồi găm chệch vào vòm cổ như một lưỡi búa bị han rỉ. Thoạt nhìn ông như người cõi âm đang can trường nhận chịu sự đọa đày của âm binh dưới hỏa ngục vì món nợ tiền kiếp. Nơi gương mặt khô choắt, hằn sâu những vết cắt của thời gian và sự nhục nhằn, cả sự tàn nhẫn của số phận, ông hiển hiện như người đi lạc từ một thế giới nào đến đây – giữa cái phố thị ồn ã chật cứng những mối quan hệ thị trường mua bán và văn minh nầy. Người ta gọi ông là ông Tám Ô. Có lẽ bởi cái thẻ đeo trước ngực được bệnh viện Tỉnh cấp ghi hẳn ông là người thuộc nhóm máu “O”. Ông hành nghề này từ sau Tết Mậu Thân 1968. Tưởng là thất cơ lỡ vận, bán thử một hai lần cho qua cơn thắt ngặt rồi thôi, nào ngờ việc ấy lại thành cái nghề kiếm sống của ông từ bấy đến giờ: 33 năm bán máu! Nhất nghệ tinh, nhất thân vinh. Câu nói của người xưa sao mà đau đáu trong lòng.

bai-hoc-dau-tien
Cuộc đời không bán được – Trúc Phương

Ông Tám Ô đứng dậy rời ghế bố chắp tay sau đít, ngóng mắt ra đường khi có người đi ngang con hẻm. Có người vừa được xe ôm đổ xuống. Ông lón nhón bước theo người phụ nữ đang hớt hải tìm một người nào đó.
– Cô ơi cô có mua máu, mua dùm tôi. Người phụ nữ dừng lại nhìn ông già từ đầu đến chân rồi lắc đầu:
– Tôi cần máu tốt, máu thanh niên.
– Có đây. Tôi máu A đây chị. (Gã thanh niên xăng xái chạy tới kéo thẻ trên miệng túi khoe với khách hàng).
– Tôi cần máu “Ô”.
– Thưa cô, tôi… tôi máu Ô đây. Không tin cô cứ nhìn lên thẻ của tôi.
– Ông già kia, lại đằng ghế bố mà ngồi, ai kêu ông giành khách của tôi. Chị, máu “Ô” thanh niên, chị vào đây, có ngay!
– Cô… cô…
Từ hồi sáng đến giờ không được một mối nào. Mặt ông già choắt lại trong màu nắng nhạt. Ông khổ sở rê bước đến bên chiếc ghế bố cũ, rồi không yên trong lòng, ông lại dò dẫm đi về chỗ cái lều ổ chuột nằm khuất sau gốc đa cổ thụ để thăm thằng cháu cố. Trên ghế bố còn lại tấm biển làm bằng giấy các tông, ngoằn ngoèo nét chữ: “Tại đây có bán máu”. Ông già vừa đi khỏi thì một tay cò bán máu có hình dạng nhớp nhúa không kém tay bụi đời đã nhanh nhẩu úp cái “bảng hiệu” tội nghiệp của ông lại. “Già, hết máu rồi mà cũng đòi bán. Máu ổng bây giờ còn thua máu cá. Bán với buôn gì? “. Gã đàn ông bĩu môi nói với người phụ nữ vừa đẩy xe hốt rác đi qua, rồi quay phắt ra ngoài khi có chiếc xe ôm dừng lại. “A, E có không? 2 xị. “Có ngay đại ca”. “Trả tiền cò hai bữa trước luôn nghen cha”. “Đại ca yên trí. Đàn em chơi đẹp mà” Biết điều vậy là tốt. Không thì tụi tao dắt mối cho bọn ngoại khoa hết”. “Ậy, đại ca đừng chấp, vạ cho tụi em. Đại ca chờ em chút”. Thoắt cái, gã cò đã dẫn ra cho anh lái xe ôm một người đàn ông ho khù khụ. mặt nhợt ối như thịt cá nhám đông lạnh và một người đàn bà mặt xám xanh bủng bợt như người có bệnh hậu sản. Chiếc xe Suzuki rồ ga chở hai người bán máu đến bệnh viện bỏ lại phía sau cái cười đắc thắng của tên cò và khuôn mặt méo mó khắc khổ của ông già vừa chạy ra đầu hẻm đứng trông theo.
– Sao chú nở đối xử với tôi vậy, chú Thòn. Tôi cần tiền để lo cho thằng cháu cố của tôi… Nó sắp chết rồi…
– Ông già kia, ăn nói cho đàng hoàng, không thì khổ thân. Ông biết bãi nầy là của tụi tui chớ?
– Biết, nhưng dân trong nghề, mong chú thông cảm. Ở bãi đa khoa tôi cũng đã mất mối hết trơn rồi.
– Mất là phải, ông định lừa người ta hoài đó chắc. Máu ông là máu cá, ông biết không?
– Chú nói quá lời với già, tội chết. Cực chẳng đã tôi mới làm nghề nầy. Cùng cảnh, chú biết mà. Tôi muốn chú nhường cho tôi một mối kiếm tiền mua cho cháu tôi mũi thuốc… Tôi xin chú…
Cái mặt chai của tên cò máu hóa ra cũng còn có chút chỗ để nhìn sau cái nhíu mày hiếm khi có được của hắn.
– Ráng chờ. Bây giờ đến tối, có tôi sẽ để cho. Nhưng nhớ, phải biết điều, đất nầy có chủ, biết chưa?
– Dạ, đội ơn chú.
Ông già Tám Ô lại chạy vào với thằng bé kêu ông bằng “ông Cố” để báo với nó tin mừng. “Sắp có mối rồi Cún à? Ông sẽ mua thuốc cho con, sẽ mua cho con cái áo mới ăn Tết, một chiếc máy bay trực thăng như thằng Cu Tý… Ráng mà khỏe lại với ông…
Thằng bé bị bệnh nhũ não, bác sĩ chê, không còn nói được, thường xuyên trong trạng thái hôn mê, từ lâu đã không hé môi gọi nổi “ông cố” để ông nó vui, vừa trở mình chừng nghe được lời thâm tình của ông nó. Từ đôi mắt khép hờ, vô cảm, mấy giọt nước mắt chầm chậm ứa ra. Ông Tám gật đầu: “Ừ, cháu của ông ngoan, rồi cháu sẽ uống sữa được, sẽ hết bệnh, sẽ được đi học mẫu giáo như thằng Cu Tí, Cu Tèo… Thằng cha con mẹ mầy… ừ thôi, nhắc đến nó làm gì, nó tệ lắm, Tết nầy ông sẽ đánh đòn nó vì cái tội bỏ cháu ông…
Tàn một phiên chợ máu, ông già Tám vẫn chưa thấy mối nào đến. Cái ghế bố chổng chẹo bên gốc đa già gần ngôi miếu hoang, nơi thánh thần đã nhường chỗ cho ma quỷ về ở, vẫn nằm im với tấm biển xỉn màu. Ông già vét chút sữa cặn cho thằng cháu uống, dở tấm tã dưới đít ra xem thằng bé có tiêu tiểu gì không, đoạn ông vớ lấy mấy muỗng cơm nguội để dành từ trưa mớm vào miệng, cong người lại mà nuốt. Ông ân hận vì đã không giữ thằng cháu ở bệnh viện thêm được ngày nào. Tiền đâu? Bây giờ ở bệnh viện mọi cái đều được tính bằng tiền, mà ông cháu ông thì đã hưởng chế độ ưu tiên trừ 80% viện phí phải trả rồi, muốn đòi nữa cũng đâu có chính sách cho riêng ông cháu ông mãi được. Mà máu thì có tuần bán được, có tuần không. Nhiều khi ế ẩm cả nửa tháng mới bán được một lần với hai trăm ngàn bạc. Một mũi thuốc ngoại đặc trị cho thằng cháu đã ngốn hết trăm rưởi. Còn phải mua sữa, hột gà. rau cỏ để mà tái sản xuất máu. Còn bao nhiêu là thứ đồ dùng, vật dụng cho đời sống nữa. Tất cả chỉ trông mong vào 3 xị máu vị chi trong tháng của ông. Đã vậy, còn phải thăm vợ chồng thằng cháu nội đang ngồi tù vì tội cờ bạc, giật hụi người ta. Ông ém vào ngực một tiếng thở dài khi nhìn thằng cháu cố đang thoi thóp gật gật, lắc lắc đầu như thể làm mặt lạ với tử thần hay từ chối một tiếng mời gọi nào đó từ thế giới âm ty. Ôi thằng cháu của ông, chẳng lẽ nào nó vắn số đến vậy?
Lượm một điều thuốc tàn, ông Tám rứt miếng giấy báo quấn lại để hút cho qua cơn ghiền. Một đám hút chích trong ngôi miếu hoang đang lôi nách giật lưng nhau, ỏm tỏi tiếng chửi thề văng tục. Có hai tên gầm gừ lao đầu về phía ông, giọng vừa van xin vừa đe dọa. “Bố già cho mấy đồng để kiếm một liều đen coi. Không có thì liệu hồn!”. “Thông cảm, bữa nay “qua” không bán được các em à”. “Má, thằng cha già… ông đi cho khuất mắt đi!”. Lại tiếng la thét, tiếng gươm giáo, mã tấu chạm nhau xoang xoảng. Những tiếng còi và tiếng rượt đuổi. Đang định vác ghế bố lánh nạn thì một chiếc xe ôm sà lại. Thằng cò Lác đâu? Máu Ô một xị!”. “Dạ có đây, máu Ô”. Già Tám kéo tấm thẻ trên ngực đưa cho tài xe ôm. Tài xe ôm thò lõ mắt nhìn ông già, lắc đầu. Thằng cò Lác đâu? ” “Nó trốn rồi. Tụi nó đang thanh toán nhau trong miếu hoang. Cảnh sát tới đông lắm. Lấy đỡ của ông già nầy đi. Tội nghiệp ổng, cả tuần nay không bán được”. “Thôi lên xe. Phải trả tôi phần tư nghe chưa? ” Tội nghiệp tôi chú… Tôi có thằng cháu…”. “Tôi cũng có vợ có con. Ông ăn cơm thì cũng phải cho tôi húp cháo chớ? Không chịu thì thôi!” “Dạ, dạ, thôi được”.
Cổng bệnh viện đang chật ních người. Có cả cảnh sát. Thân chủ của ông Tám lôi sệch ông vào phòng cấp cứu. Ông được đặt lên giường. Ở bàn cấp cứu là một tên cướp vừa bị bắn trọng thương. Hắn ta cần có máu để được cứu sống theo yêu cầu của công an. Chưa đầy 5 phút đồng hồ mọi chuyện đã xong. Người ta đưa cho ông 200 ngàn và một túi đường sữa. Gã xe ôm vừa chen vô đưa 2 ngón tay qua vai người nhà của tên cướp kẹp lấy tờ giấy 50 ngàn từ bàn tay run rẩy của ông già. “Người lao động thì tốt. Người nghèo không phải ai cũng tốt. Vẫn có một chút máu trộm cướp trong người những kẻ nghèo mà lưu manh”. Ông Tám Ô sực nhớ đến lời giáo huấn của ông cán bộ quản giáo nói lúc ông đi thăm thằng cháu nội ở trong trại. Thay vì nằm nghỉ theo lờỉ khuyên của y tá, ông Tám đập cái trứng gà nuốt trộng rồi xách túi đường sữa chạy riết ra cửa hàng thuốc ngoài giờ. Xong, ông ghé tiệm bán đồ chơi trẻ con để mua chiếc máy bay trực thăng Trung Quốc cho thằng cháu cố. Rồi ông đi một mạch về với thằng cháu tội nghiệp của ông. Hai con mắt thằng bé lại có hai giọt nước chầm chậm ứa ra khi ông cầm tay nó lên, thỏ thẻ “Nè con, thằng Cún của ông, ông mua máy bay trực thăng bay “tè tè” cho Cún của ông đây. Nào, hết bệnh để còn mặc áo mới đi học với Cu Tí, Cu Tèo…” Không biết thằng cún của ông cười hay ông đã tưởng tượng ra nụ cười của nó. Ông không biết rằng ông đang quan hệ với Cún bằng tiềm thức, cái thế giới đáng yêu đầu đời của một con người đã chìm sâu trong cơn bạo bệnh mà theo bác sĩ, nó cũng được bắt đầu từ sự nghèo nàn lạc hậu và một chút không may của phận số.
Ông ngả lưng xuống chiếc chiếu rách với cảm giác hài lòng về một buổi chiều kết thúc có hậu. Ông chập chờn được mấy chốc rồi sau đó lại thiu thiu nhớ tới ngày xưa. Ông cay đắng nghĩ rằng đời ông, số kiếp ông, chỉ có tre tàn mà không có măng mọc. Sau khi Bảy Viễn ra hàng Ngô Đình Diệm, Bình Xuyên dần dần tan đàn rã nghé, hạ sĩ già Tám Đen mới trở thành tay em của dân anh chị chợ Cầu Muối. Sống lây lất với phận sự của thằng bảo kê già cho mấy vựa cá chẳng được bao lâu thì Tám Đen bị đòn hội đồng một trận thập tử nhứt sanh, nằm nhà thương thí sáu tháng trời mới lò dò về chốn cũ thì hỡi ơi, chả còn ma nào ra tay nghĩa hiệp theo đạo lý giang hồ. Mò vô cái gầm cầu Khánh Hội cũ, Tám Đen may mắn gặp được một ả gái điếm hết thời đang đi bán dạo xác thịt già nua chai chóc của mình. Hai kẻ tàn đời trôi giạt vào nhau, núm níu nhau vượt khỏi vũng đen của số phận. Đêm đầu họ tựa vào nhau vì ngoài trời mưa bão, lạnh thấu xương. Đêm thứ hai ả điếm đi đến khuya mới về ổ rọ, có cả hai cái bánh bao và một gối thuốc lá Cotab. Đến khuya, sau cơn mưa ngập ngụa, ả hỏi Tám Đen: “Đằng ấy có ăn bánh không, đằng nầy cho một cái”. “Cảm ơn cô”. “Đằng ấy có hút thuốc không?. “Xin cô một điếu”. Đằng ấy lấy mấy điếu mà hút”. “Đằng ấy có muốn đi làm kiếm cơm không”. “Cô giúp dùm, đội ơn”. “Nghề hốt cầu lấy phân “Cô nói thiệt”. “Thiệt. Người ta mua để trồng rau, trồng bông… Chọn thì mai đi theo đằng nầy”. Sau khi đi làm cái nghề tận cùng bằng số ấy, Tám Đen kiếm được ít đỉnh tiền để cơm cháo qua ngày. Tháng sau, thèm đàn bà, nhưng thấy đồng tiền làm ra cực khổ quá, bụng thì muốn mà cái đầu thì cứ “sợ” tốn tiền. Mãi đến một đêm khuya, lại vừa mới được khao một cái bánh bao, Tám Đen món mén thò tay đặt vào chỗ xuân tình của cô ả. Mọi chuyện trót lọt đến không ngờ. Mấy đêm sau, tay chân quen đường nọ, Tám Đen lại dở tiếp bài cũ. Chỉ tưởng mọi chuyện êm xuôi, nào hay khi Tám Đen sắp lên thiên đàng thì ả điếm đằng hắng, gắt giọng “Chưa dứt giá mà đằng ấy muốn ăn bánh không trả tiền hoài hả?”. “Giá bao nhiêu”. “10 đồng”. “Được, tôi trả đủ cho cô”. “Tôi không bán một lần”. “Vậy chớ bán làm sao?”. “Tôi bán chục có đầu như người ta bán xoài bán đu đủ vậy”. “Nghĩa là…?”. “Một trăm rưởi cho một chục có đầu. Riêng lần trước là biếu không”. “Tôi làm sao mà có tiền mua nổi”. “Cho thiếu chịu, trả góp. Chịu thì tính, không thì xuống ngay!”. “Ừ… thì chịu… Nhưng bữa nay tôi chỉ có 10 đồng”. Một tháng sau, chủ hãng phân chưa trả tiền, Tám Đen lại quen ăn mà không quen nhịn thèm, đêm cứ mó máy trằn trọc. Thấy Tám Đen thao láo mắt nhìn, ả điếm cũng gặp lúc ế ẩm, liền hạ giọng mở lời. “Đây cho thiếu. Nhớ đừng quỵt!”. “Tôi thề!”. Tháng sau, mới lãnh tiền y đã ghé ngang sòng bài, đứt chến! Ả điếm đòi tiền, Tám Đen đau khổ lắc đầu. Đã vậy mà thằng xếp chợ Cầu Ông Lãnh còn ghen ngược tìm đến nện cho Tám Đen một trận nên thân. Sẵn trớn, Tám Đen bỏ trốn mất dạng. Tuần sau, ả điếm lại lôi đầu tên ăn quyt về ổ. “Tôi có bầu rồi! Đằng ấy liệu mà lo. Không thì em út đằng nầy nó khất nhượng”. “Xưa nay tôi có nghe ai vô nhà thổ mà có bầu đâu? Đừng có gạt tôi”. “Đây nè, sờ vô coi. Nó ba tháng rồi, tính từ cái đêm ăn bánh không trả tiền, cái bánh bao đó, nhớ hông?”. Xuồng bể chèo hư, ráp với nhau bơi thêm được khúc nào hay khúc ấy. Vậy mà thành chuyện thật. Đẻ cho Tám Đen một thằng con nhìn hoài không giống, ả giang hồ vướng bệnh lao phổi, bảy năm sau qua đời. Một trống một giò dắt díu nhau làm thuê vác mướn khắp các ga xe lửa, bến tàu, bến xe hàng. Năm thằng con hai mươi tuổi bị bà bóng rỗi bỏ bùa mê, nó nằng nặc đòi già Tám Đen phải làm lễ thú phạt khỏi cưới, khỏi tốn tiền. Đẻ được đứa con, bà bóng trúng gió hậu sản, cốt chủ không về phò hộ, bóng qua đời ở tuổi ba mươi. Thằng con trai “oa oa” dưới gầm cầu Khánh Hội kế thừa linh hồn của ma quỷ âm bỉnh theo đám du đảng Cầu Muối, mấy lâu sau biệt tích giang hồ không thấy về cố quán. Nách thằng cháu nội còn đỏ hỏn, già Tám Đen hồi đầu về quê cũ những mong nuôi nó nên người. Nào ngờ gặp lúc chiến tranh, đất nhão ra vì bom đạn, già lại cõng cháu trở ra cái trấn nhỏ ven lộ Đông Dương mà sống. Thế rồi một ngày nọ trôi giạt đến cái thị xã sầm uất đầy chật người tản cư, già Tám Đen mới được người giới thiệu đi bán máu lấy tiền trị bệnh cho thằng cháu nhỏ. Đó là những ngày Tết Mậu Thân 1968. Tưởng chỉ bán một hai lần khi thắt ngặt, ai dè chẳng còn cách gì để sống nữa, ông trở thành người bán máu chuyên nghiệp để nuôi cháu nội của mình từ ấy. Thật là oan ương. Mẹ nuôi con bằng sữa. Cha nuôi con bằng nước cơm. Còn ông, ông nuôi cháu bằng máu. Một tháng ba đến bốn lần lấy máu: mỗi lần một xị. Một người bán rồi cả phố bán máu. Chiến tranh càng ác liệt máu bán càng được hàng. Rồi hòa bình. Tưởng đã đổi được đời theo những khẩu hiệu chăng mắc khắp đường khắp phố. Nhận được vài lần cứu trợ, già Tám Đen bị quân quản phường điều tra lý lịch vì có người tố cáo. Hỏi ra mới biết già Tám Đen bị buộc tội bán máu cứu sống nhiều tên lính ác ôn có nợ máu với nhân dân. Cộng thêm thành phần bất hảo, trôi sông lạc chợ, già Tám Đen bị cưỡng bức đi kinh tế mới. Sau hai năm ăn củ sắn củ mài, già Tám bỏ thằng cháu nội vô thúng đội về Sài Gòn, vất vưởng ở các công viên, chợ người kiếm việc làm mướn, đôi lúc phải đi xin cơm thừa cá cặn để hai ông cháu qua ngày. Rồi ông lại trở về thị xã ven sông với nghề bán máu như cái duyên nghiệp trớ trêu nầy. Năm thằng cháu hai mươi chín tuổi, ông trút hết hầu bao dành dụm bao ngày để cưới cho nó con vợ cũng chẳng hơn gì con vợ của thằng cha nó ngày xưa. Cô gái con của bà thầy bói. Đẻ được thằng con chỉ có bảy tháng mười ngày ở trong bụng mẹ, hai vợ chồng đứa cháu nội rủ nhau vào tù, vứt thằng cháu cố lại cho ông nuôi từ ngày nó sáu tháng tuổi. Bao nhiêu là đoạn trường cám cảnh.

lang-le-thang-ngay
Cuộc đời không bán được – Trúc Phương

Bây giờ thì, tre tàn, măng cũng đã tàn…
Ông bật dậy, bưng ngọn đèn cầy đến bên thằng cháu. Lạ lùng quá, dường như ông thấy nó cười. Chiếc trực thăng vẫn nằm bên tay nó. Cái áo mới ông mua hồi tối vẫn sặc sỡ trên ngực nó. Niềm vui ngày Tết chừng đã đến sớm hơn với thằng cháu của ông. “Ừ, phải vậy chớ”. Thảo nào. Cháu của ông sẽ qua được cái Tết nầy, sẽ chờ ông bán máu lần sau để mua tiếp thuốc chích và đồ chơi cho cháu. Hết bệnh rồi ông sẽ đưa cháu đi học với Cu Tí Cu Tèo. Phải học để tìm đường mà thoát cái kiếp người tai nghiệt của ông, của ông nội và của cha mầy. Có ai nghèo ba họ; có ai khó ba đời… Hãy cố mà sống với ông cố nghen con…
Bảy ngày sau, thằng bé cố sống đến lúc giao thừa cho ông vui mà không kịp. Nhưng dường như nó sợ ông buồn mà vẫn cầm chặt trong tay cái càng chiếc trực thăng bằng nhựa của ông mua. Chiếc trực thăng vẫn ngay ngắn trong tư thế cất cánh. Và cái miệng nữa, cái miệng nó vẫn như cười để ông yên lòng. Rồi ông nó đốt nhang mượn trời mượn đất của người ta mà chấp tay khấn Thần khẩn Phật. Ông mang nguyên ốp nhang thơm đến gốc đa già mà hương khói cho thần linh và lũ âm binh. Đến khi ông quay về thì… Ông bế thằng cháu cố lên mà đi, mà chạy sau khi gọi mãi, gọi hoài cũng chẳng thấy nó trở xoay. Chiếc trực thăng rơi xuống chổng chơ ra đất. Thịt da thằng bé lạnh ngắt “Ôi, bà con ơi… cháu của tôi…”. Ông chạy đến bệnh viện, miệng hét to “Ai mua máu dùm tôi”. Máu… ai cần máu… Hãy mua máu dùm tôi… Bà con ơi…!”. (Ông già Tám gọi nhễu nhão về phía mọi người). Rồi ông sụm sau dưới chân bác sĩ. Bác sĩ lắc đầu. Một cô y tá chỉ đường ông xuống nhà xác. Người gác cổng nhà xác về nhà cúng giao thừa. Ông chạy đến chữ thập đỏ của phường gần nhất. Cửa đóng im im. Ông lại đưa thằng cháu trở về cái xó cạnh ngôi miếu sập. Đặt thằng cháu xuống. Ông khập khểnh chạy đến trại hòm mua chịu cái quách để gói thân thằng cháu. Quách chưa đóng. Ông năn nỉ đóng, lại không có thợ. Đến khi tìm được ông thợ tốt bụng thì ông chủ trại hòm đòi tiền. Ông Tám khoanh tay trước bụng như trẻ nhỏ: “Không nói giấu gì ông… ông giúp dùm cháu tôi… ngày mai, ngày mốt tôi sẽ trả tiền…”. “Sao lại là mai mốt. Tết nhất ông già nầy tính chuyện không hay không. Tôi cho ông biết, tôi không có khai trương bữa nay và không có bán chịu đầu năm đâu nhé. Mặt mày cửa hàng cửa hiệu người ta như vậy, năm mới năm mủ, đến đây mua chịu, có khác nào ông trù ếm rủa xả tôi cả năm. Đi đi!”. Lát sau, ông thợ đóng hòm thương tình bán chịu cho ông Tám miếng ván cũ ở nhà rồi cả hai đi ra ngoài bãi đất thánh mà đóng quách (vì đóng ở trong nhà hoặc ngoài đường lúc sinh khí linh thiêng sẽ bị người ta kiêng kỵ). Xong cái quách, ông mang về, ngồi nhìn mãi thằng bé mà không muốn liệm. Có lý nào thằng Cún của ông lại vô nằm ở cái chỗ mà lẽ ra lão già tám mươi hai tuổi nầy phải vô nằm. Có lý nào trời đất Phật thần lại bất công như vậy. Rồi ông thợ đóng hòm tốt bụng cầm cái đèn cầy bước đến, giục: “Để cháu vô đi, mình còn đi chôn cháu sớm. Giác nầy người ta đang ở trong nhà. Trễ, không có chỗ cho nó nằm đâu”. Ông Tám Ô khóc như ho khô trong ngực rồi nhẹ tay bế thằng cháu chỉ còn xương với da để vô cái quách rộng rình. Hai bộ quần áo cũ, cái áo mới, mấy thứ đồ chơi. Hộp sữa còn lưng một nửa, chiếc trực thăng bằng nhựa. Ông mở chiếc máy bay ra xem hai cục pin còn không rồi đậy lại, vặn cho nó chạy thử, sau đó mới đặt cạnh tay thằng bé với mấy giọt nước mắt đỏ quạch trong màu nến đỏ. Hai ông già thay nhau vác cái quách ra đất thánh, chỗ nghĩa địa của những người Thiên chúa giáo đang giải tỏa dở, kiếm chỗ cho thằng Cún nằm nhờ. Vừa chuẩn bị hạ huyệt thì một dân quân gác đêm đã nổ súng và xông vào bắt trộm. “Trộm! trộm? Bắt nó…!”. “Chết, chạy! “. Ông thợ đóng hòm dông mất. Ông già Tám bịn rịn vác thằng cháu lên; rồi trong lúc hồn phi phách tán đã co giò chạy riết ra bờ sông cái, chỗ có hang nước xoáy cuộn dữ dằn đầu ngã ba sông. Cái hang cá bống tượng chìm sâu trong đáy sông theo truyền thuyết há ngoác cái mồm rít riết đợi chờ ông, con mồi già tội nghiệp. Và ông… Thêm mấy dân quân được kích hoạt bởi những ly rượu đón giao thừa đã hùng hổ xông vào tên trộm “gộc” vừa vác cả cái “rương vàng” tẩu thoát. Ông già Tám vừa lao người xuống dòng sông đen thì chú dân quân đi đầu trờ tới và dũng cảm nhảy theo tên trộm. Ông già Tám và cái quách được mang lên. Mọi người yên lặng nhìn nhau. Ông già run đến xương hàm khua lập cập. Vẫn còn cái hạnh phúc cuối cùng cho ông: mấy chú dân quân thương tình đã cùng ông đưa thằng Cún lại chỗ cái lỗ huyệt “ăn cắp” ấy để nó ấm thân.
Chôn cất xong thằng cháu, ông về định nằm mà khóc cho đã với nó trong ngày đầu năm nầy thì có người hỏi mua máu. Con của một ông lớn vừa đua xe bị chấn thương sọ não, cần máu để được sống tiếp cuộc sống đẹp đẽ của mình. Ông lắc đầu định không bán, vì thằng cháu đã bỏ ông đi, đã không cần máu của ông nữa. Nhưng rồi tiền miếng ván và tiền công đóng cái quách, tiền mấy ngày lấy thuốc lấy sữa thêm, tiền cò mấy bận chưa thanh toán xong đã giật cong chiếc lưng còng của ông dậy. Ông ra xe đến bệnh viện. Cô y tá hôm rồi nhìn ông. “Chưa đầy một tuần mà bác”. ông chống chế: “Tôi bồi dưỡng nhiều cô à”. “Máu bác chưa kịp đỏ đây nầy, ông cụ ơi!”. “Cô thông cảm. Có thể bớt phần ba tiền cũng được”. “Thằng cháu ông sao rồi?”. Nó… ừ… nó… cô cứ lấy máu đi… Nó đang ăn Tết ở ngoài kia cô à…”.
Ra khỏi phòng lấy máu. Ông Tám Ô xách cái túi đường, sữa, hột gà mà bước đi cứ nghiêng ngả xiêu vẹo. Lạ nhỉ! Có khi nào cái chân ông nó bướng bỉnh như vậy đâu. Mắt ông nữa, sao hôm nay nó lại tối sầm. Rồi ông mơ màng, thiếp đi khi nghe thằng Cún gọi: “Ông ơi, thằng Tí thằng Tèo làm hư chiếc máy bay của Cún…”.
Nắng như bị xé ra từng sợi để thành mưa trên sân bệnh viện. Mưa nắng. Ông già Tám cố mở mắt ra để nhìn cơn mưa ngộ nghĩnh của ngày đầu năm, nhưng thật là tệ hại, mắt ông cứ tối sầm. Thằng Cún lại gọi ông về cùng nó: “Ông ơi… nhớ về nhanh với Cún… nghe ông…”. “Ừ… ông sẽ về mà đánh đòn thằng Cu Tí Cu Tèo nó chọc cháu của ông. Ông sẽ về…
– Ông già… ông già… (cô y tá chạy ra). Ôi, giá như ông bán được đời mình…
Ngoài đường, cuộc sống vẫn rộn ràng trôi theo nhịp của nó. Mùa Xuân vẫn đến với mọi nhà và đến với mọi người.

T.P (nguồn: TCSH số 165 – 11 – 2002)

 

Thu Gọn Nội Dung

Để lại Comment tích cực để ủng hộ Mc - Phát Thanh Viên !

LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here