Home Radio online Đọc truyện đêm khuya Những Người Đàn Bà Khóc – Lưu Thị Mười

Những Người Đàn Bà Khóc – Lưu Thị Mười

203
0

Hồng Huệ

Các bạn đang nghe đọc truyện đêm khuya, truyện audio, audiobooks tác phẩm Những Người Đàn Bà Khóc – Lưu Thị Mười qua giọng đọc phát thanh viên . Chúc các bạn nghe truyện vui vẻ.!

Truyện đêm khuya vov 2018 – Trong truyện ngắn “Những người đàn bà khóc” Tác giả Lưu Thị Mười xây dựng hai nhân vật Thư và Uyên là hai chị em cùng ngoại tình nhưng với tâm cảnh khác nhau. Trong khi cô em gái khá chủ động tìm lại mối tình cũ thuở đại học của mình là Nguyên thì Thư lại có phần bị động. Chính vì ở tâm cảnh đón nhận khác em gái nên Thư luôn day dứt khi thấy có lỗi với chồng của mình. Tác giả rất thành công khai thác nội tâm của nhân vật, một người đàn bà sống giữa biết bao cảm xúc đan xen. Đến khi vợ người đàn ông kia đánh ghen rồi chồng Thư bị tai nạn phải phẫu thuật không biết sống chết ra sao, Thư mới thấy hối hận vô cùng. Truyện khiến người đọc, người nghe suy ngẫm về hạnh phúc gia đình, về những tình cảm trân trọng của cuộc sống…


Ca phẫu thuật kéo dài năm tiếng. Tôi chỉ được thông báo thế trước khi cánh cửa phòng mổ khép lại. Mọi thứ xảy ra nhanh và đột ngột. Tôi chưa kịp hiểu gì cả. Như thể không phải hôm nay chồng còn dậy sớm nấu bữa sáng vì biết đêm qua tôi thức rất khuya. Tôi còn chưa kịp thăng bằng sau cuộc gặp gỡ với người đàn bà ấy thì lại phải chứng kiến thêm nỗi đau. Tai nạn xe. Cấp cứu. Và người bên kia cánh cửa là chồng mình. Anh ấy nằm bất động, mặc sự lo lắng của tôi. Thì nói chi đến nụ cười xòa rộng lượng, âu yếm mọi ngày. Nét mặt trên băng ca trắng toát thanh thản chẳng hề biết rằng có thể anh ấy vĩnh viễn không còn trên cõi đời này để chăm sóc mẹ con tôi. Ca mổ não. Tôi không gào thét. Không ngất xỉu. Nước mắt dường như đã đóng băng. Cũng không thể rời khỏi cánh cửa này. Lạ lùng. Từng chuyện, từng chuyện vẫn ầm ập kéo đến trong đầu. Như thể không phải đây là phòng mổ. Và tôi đang chờ cửa sinh tử của chồng mình. Sau năm tiếng nữa. Hoặc bác sĩ sẽ mở cửa thở phào chúc mừng. Hoặc tôi sẽ đau đớn nhìn họ đẩy xác chồng ra khỏi cánh cửa này. Ừ. Lúc đó anh là một cái xác. Không thể mỉm cười. Không thể cho tôi gối trên cánh tay những đêm khó ngủ. Không thể dành phần làm hết mọi việc để tôi rảnh rỗi hoàn thành mơ ước của mình. Cũng không sợ bị tôi bỏ rơi vì chạy theo một người đàn ông khác. Không thể vỗ về rằng, vợ có sai cỡ nào chắc chồng cũng chẳng giận nổi. Chồng yêu vợ quá mất rồi! Và tôi cũng không còn phải len lén dùng điện thoại nhắn tin cho ông ấy sau lưng anh, che đậy cảm xúc trước anh. Không cả dằn vặt vì tội lỗi, xấu xa. Ừ. Lúc đó anh chỉ là một cái xác. Một xác chết. Hiểu không?

Chuông điện thoại reo. Uyên gào lên. Thư, anh rể sao rồi? Thư thế nào rồi? Sao Thư khổ thế? Vững vàng lên, Thư nhé! Nó hét lên mấy lần khi thấy tôi im lặng. Như thể từ Canada xa xôi quá nên không nghe được. Rồi tôi ừ. Và khóc. Nước mắt lúc này mới tuôn. Chuyện của Uyên, chuyện mình. Đan xen. Lộn xộn.

Năm tiếng đồng hồ. Trước cửa phòng mổ. Những chắp vá trong đầu ùa ra. Mọi thứ dồn nén, ăm ắp. Giờ vỡ tung. Ồ ạt.
*
*    *
Uyên gọi điện cho tôi. Những cuộc gọi của Uyên bao giờ cũng rõ ràng. Vui gọi, buồn gọi. Vậy nên, khi Uyên gọi, tôi biết nó đang có một vỡ òa hoặc suy sụp. Lần này, nó kể cuộc gặp gỡ tình cờ với Nguyên. Những chuyện không đầu không cuối. Chỉ cần nhìn vẻ sáng rỡ trong đôi mắt Uyên qua màn hình iphone, chỉ cần nghe giọng hồ hởi của Uyên là tôi hiểu. Nó kết thúc cuộc gọi bằng một quyết định ngắn gọn: Từ nay em thường xuyên về nước Thư ạ. Đầu tư chuỗi spa ở Sài Gòn. Thư có hứng thú thì chuyển sang quản lí cho em nhé! Rõ ràng Uyên đang đắm đuối. Rót tiền vào chuỗi spa là một cái cớ hợp lí đi đi về về. Vì công việc của nó bên ấy đang rất tốt. Chẳng qua là để có cơ hội gặp lại Nguyên. Mà tính Uyên đã quyết là làm, không cản được. Tôi thì có khác gì Uyên! Tính cách. Ngoại hình. Suy nghĩ. Cuộc sống. Giờ thì gặp nhau ở điểm này. Lụy tình. Và ngu dại. Chỉ vì đều là đàn bà chăng? Rồi cũng sẽ thế Uyên à! Hạnh phúc Uyên đang hưởng từ mối quan hệ ngoài luồng đó không xứng với những ê chề em gánh lấy đâu! Tin Thư đi! Mạnh mẽ thế sao cũng để rơi vào vòng xoáy như Thư? Uyên à… Mà Uyên đang say sưa thế kia. Đang ngây ngất cái hạnh phúc ngọt ngào sau từng ấy năm vùi mình vào công việc và kiếm tiền. Ngần ấy năm bị bộn bề kéo đi, giờ có chút thảnh thơi lại đòi được yêu thương chiều chuộng. Chồng Uyên chắc sẽ bảo em hâm nếu mở miệng nói chữ yêu đương tuổi này. Còn Uyên thì không chịu được sự tẻ nhạt, đều đều, vô vị cùng người đàn ông tẻ ngắt trong ngôi nhà thừa mứa tiện nghi nơi xa xôi ấy. Ôi! Đàn bà tụi mình…

Chúng ta thì khác gì nhau! Những người đàn bà đẹp, thành đạt và hư hỏng. Tôi, Uyên và vạn vạn ngoài kia nữa. Thành đạt và hư hỏng. Đúng vậy còn gì! Những người đàn bà cắm sừng chồng không phải đáng bị rẻ rúng và trả giá sao? Chịu nổi những dè bỉu ấy không Uyên? Những người đàn bà hồi xuân tham lam nâng niu cảm xúc, mong được thăng hoa và thi vị tình yêu khi đã yên vị với một gia đình tròn trĩnh, chồng con bên cạnh, không phải quá ích kỷ, vượt ngưỡng và trơ trẽn sao? Những người đàn bà thời thượng – giữa công việc bộn bề – thèm một bờ vai để tựa và khỏa lấp – dù mang tên tình yêu – thì xấu xa đến độ nào?

Xấu xa đến độ nào hả anh? Tôi đã ôm chặt lấy ông, rấm rứt khóc trong những lần hiếm hoi gặp gỡ cập rập và lén lút. Anh nói em nghe xem, đó là cái gì? Tình cảm giữa chúng ta, mối quan hệ của mình? Tình yêu và những xúc cảm. Khi đã trọn vẹn một gia đình mà vẫn có thể đón nhận nhau? Anh còn yêu vợ đúng không? Ừ. Giờ lại mở lòng thêm với một người phụ nữ khác là em. Em đã có chồng, cuộc sống vuông tròn nhưng không chịu buông tay với anh? Đó là tình yêu thật sao ạ? Hay là sự tham lam, mê muội hở anh? Ông ôm riết tôi vào lòng, cọ nhẹ ram ráp râu vào gò má tôi. Rồi hôn lấy hôn để. Như muốn bịt miệng. Đừng nói nữa em. Anh van em. Đừng làm tình làm tội chúng ta nữa. Anh yêu em, rất yêu em. Chỉ là chúng ta gặp nhau quá muộn. Tôi đắm đuối, mê muội với những thì thầm. Tê dại và cả ê chề với những cuộc gặp vừa hạnh phúc vừa lo lắng. Ban đầu là hẹn hò sau giờ làm việc buổi trưa tại cơ quan. Rồi quán cà phê kín đáo quen thuộc. Tim vẫn đập thình thịch khi đặt bàn tay mình vào ấm áp tay ông. Rồi những vỗ về, ve vuốt. Nghe với nhau vài bản nhạc. Thủ thỉ với nhau vài câu yêu thương. Tôi nép vào ngực ông tìm chút bình yên, đầy luyến tiếc trước lúc về. Người đàn ông ấy có tất cả những điều mà chồng tôi không có. Sự tinh tế, sâu sắc, hiểu biết và đồng cảm. Dĩ nhiên là rất say mê tôi. Chúng tôi chia sẻ được mọi nỗi. Lao vào nhau không tính toán, không so đo. Giữa xô bồ, ngột ngạt của cuộc sống, giữa độ tuổi đã yên bề mọi chuyện, cứ ngỡ chấp nhận và vui với những cái đang có, thì vô tình (hay may mắn?) gặp được nhau. Gần một năm nay. Dù vẫn chỉ những cuộc hẹn hò vội vàng. Và lần chia tay nào ông cũng tham lam ghì tôi thật chặt, tiếc nuối hít lấy hít để cái mùi đàn bà ông say đắm. Chỉ thế thôi. Những dịu êm bên tách trà và nồng nàn vội vã lúc chia tay. Chỉ thế thôi. Mà cuốn vào nhau không dứt ra được. Chỉ thế thôi mà thấy hạnh phúc nhường nào. Bao nhiêu năng lượng, sinh lực tràn về. Những lúc ấy, tôi có nghĩ đến chồng, có nghĩ đến đứa con gái mắt tròn xoe thơ ngây sẽ nghĩ gì khi biết mẹ nó lừa dối bố nó để hẹn hò cùng đàn ông khác? Ừ, có trăn trở. Tổn thương dằng dặc đấy thôi. Cho mình và gia đình.

Một chiều nào đó. Tôi chảy nước mắt giữa những nụ hôn. Em là đàn bà xấu xa phải không anh? Ông lau nước mắt cho tôi bằng miên man những nụ hôn, giữa tiếng thở dài nhè nhẹ. Vì biết không dễ mang lại bình yên cho người đàn bà ông yêu. Đừng làm khổ mình nữa được không em? Dạ, thì em sẽ không thế nữa. Không thế nữa đâu ạ! Quên hết và hạnh phúc một chút với cái mình đang có, đúng không anh? Anh đừng nói gì hết, đừng nói gì hết! Cứ đứng yên anh nhé! Và đừng quay lại. Em chỉ cần thế này. Chỉ cần thế này thôi anh à. Rồi quay về với gia đình. Tôi vòng tay ôm ông từ phía sau, nhẹ nhàng, tựa má mình vào lưng ông. Nước mắt cứ tuôn trào. Em lại khóc đấy ư? Anh đừng lo. Cho em năm phút. Năm phút nữa thôi. Với em, những khoảnh khắc như thế này thật bình yên. Không cần gì hơn! Em sẽ nhớ mãi, giữ mãi. Thật dễ chịu! Ước gì thi thoảng được thế này mà không dằn vặt. Tôi buông tay, kịp lau dòng nước mắt. Nói vội nhưng dứt khoát: Em về đây! Nhớ giữ gìn sức khỏe. Đừng quên đi bộ mỗi ngày anh nhé! Đừng nhìn theo em làm gì, anh về đi!

Đã kịp làm gì đâu? Đã dám làm gì đâu? Ngoài những cái ôm siết chặt. Những nụ hôn. Và tổn thương. Sao không buông tay được? Đêm nào cũng ôm máy trò chuyện cho đỡ nhớ nhung. Mà chồng thì về rất khuya. Cả một chuỗi thời gian trống trải, tôi lấp đầy hạnh phúc khi được chia sẻ cùng ông. Rồi những cuộc gặp vội, tôi biết, ông vẫn sẽ đứng đó, trong con hẻm nhỏ sâu hun hút của quán trà quen thuộc, và nhìn theo. Có không ít phụ nữ đã bước qua đời ông, sao giờ vướng vào đàn bà rắc rối như tôi? Vì chẳng ai soi thấu được tâm can ông? Cũng chẳng ai hiểu và chia sẻ được nỗi niềm với ông. Hơn ai hết, tôi cảm nhận rõ ông đang có những thăng hoa trong cuộc sống nhờ tình yêu của mình. Và tôi thèm cho đi nhiều hơn nữa, cho người mình yêu. Cũng mong muốn nhận lại cảm xúc y hệt. Có lẽ vì vậy mà mãi chẳng thể buông tay?

Tôi biết, chỉ nán lại chút nữa thôi, chút nữa thôi là không kìm nén nổi. Sẽ ập vào nhau. Day dứt còn kinh khủng hơn nữa những đêm nằm trên tay chồng. Có khi không chịu nổi sẽ phải thú tội với chồng. Mà tôi chưa đủ can đảm…

Những Người Đàn Bà Khóc - Lưu Thị Mười
Những Người Đàn Bà Khóc – Lưu Thị Mười

Uyên thì luôn sòng phẳng với mọi thứ khi ngoại tình. Nó không quá nhiều trăn trở như tôi. Em ngoại tình với Nguyên rồi. Đã ngủ cùng nhau. Chắc sẽ tiếp tục. Uyên nói điều đó nhẹ tênh khi xoay tròn những vòng tay êm ái, mềm mại lên bầu mắt tôi. Nguyên, mối tình đầu của Uyên những ngày đại học, tôi biết rất rõ. Đến khi tụi nó chia tay, tôi còn hụt hẫng. Rồi Uyên vội vội vàng vàng có chồng, nhập quốc tịch Canada. Chắc nó chạy trốn, để quên nhau. Suy nghĩ của Uyên tôi còn lạ gì! Mười mấy năm Uyên biền biệt. Thi thoảng vài năm mới bay về thăm mẹ. Giờ, chỉ vì Nguyên mà Uyên có mặt ở Việt Nam mỗi tháng. Cùng chuỗi spa ăn nên làm ra rải khắp. Và chồng Uyên, Tây hóa từ nhỏ, nên ok mọi chuyện không màng tới. Uyên thiếu gì? Nguyên? Để trọn vẹn cho tuổi bốn mươi sung mãn, thèm khát hạnh phúc yêu thương?

Những ngón tay mềm mại của Uyên kéo dài xuống vùng cổ, ấn nhẹ vào các huyệt. Uyên thừa biết tôi đang nghe, nhưng chưa nói gì. Nhìn nó thỏa mãn, phủ phê, như có thể từ bỏ hết để chạy theo cảm xúc. Nguyên sẽ không bao giờ từ bỏ gia đình để chiều chuộng cảm xúc của riêng Uyên đâu. Hiểu chứ? Hiểu rõ mà Thư. Và em cũng không định từ bỏ gia đình và cuộc sống hiện thời của em cơ mà. Thì sao đòi hỏi! Dám sống với bản năng là dám chịu. Khi vùi mình vào yêu ở lứa tuổi này, em đã lường trước vậy. Thế Uyên có cảm giác mặc cảm vì tội lỗi trước chồng không? Thật lòng là có. Nhưng em không trói buộc cảm xúc. Chấp nhận rõ ràng và minh bạch nếu chồng biết. Em lao vào vòng tay của Nguyên không vì tiền, đua đòi, không vì đam mê nhất thời. Rõ ràng, em biết mình đang yêu. Chiều theo, sống đúng cảm xúc, và không hối hận. Thế thôi Thư à! Anh ấy cũng thế. Đàn ông, họ tỉnh táo hơn mình. Gia đình là nơi cư ngụ an toàn và ưu tiên số một. Nhưng em và anh ấy, là tri ngộ của nhau mà cuộc đời ban tặng. Em sẽ chỉ ngừng cuộc chơi này khi mất đi cảm xúc. Hoặc khi phải lựa chọn đánh đổi. Thế thôi!

Em ngoại tình với Nguyên rồi. Đã ngủ cùng nhau. Tôi nhớ lời Uyên và nét mặt viên mãn của nó khi thốt ra làm cho tôi khát khao. Nỗi khát khao cuồng điên trong những giấc mơ. Những giấc mơ hoang đàng.

Trong những giấc mơ – những giấc mơ tội lỗi, đã mấy lần tôi làm tình cùng ông ấy. Cảm giác thèm muốn, thỏa mãn giữa đê mê, ngọt ngào âm ỉ trong tôi rất lâu. Và, khi thức giấc vẫn còn luyến tiếc. Tôi tự dày vò mình đê tiện, nhưng những nuối tiếc kia là có thật. Không thể chối bỏ. Quờ tay sang đụng phải chồng đang thanh thản giữa giấc ngủ sâu, tôi cắn môi nén tiếng thở dài. Thổn thức ân hận. Đôi khi, những nhập nhằng, thèm khát khi giấc mơ chưa kịp tan, chồng trở giấc, anh mân mê bầu ngực tôi như thói quen khi vẫn đang khẽ ngáy. Những rạo rực từ cuộc làm tình dang dở với ông và cảm giác tê dại khi ngón tay của chồng chầm chậm xoay, vẽ những vòng tròn, rồi khảy đều nhè nhẹ lên nhũ hoa làm người tôi bừng bừng. Thèm được dâng hiến. Thèm được vùi dập. Thèm được ngụp lặn. Thèm được thăng hoa. Và vỡ tung trên người chồng. Vơi bớt những bức bí trong giấc mơ lúc nào cũng nửa vời. Tôi thầm chửi mình trong cơn hổn hển. Mím chặt môi giữa những tiếng rên, giữa cơn sung sướng tột độ của chồng khi thấy vợ đủ đầy. Tính hời hợt, yêu vợ đến tôn thờ và sự che đậy bản năng trong tôi phủ lên một bức màn kín mít. Chồng không biết những thăng hoa ấy của tôi là từ một người đàn ông khác. Từ một khao khát khác. Tôi nhắm lịm mắt sau cuộc làm tình. Co tròn vờ ngủ. Vừa để chạy trốn tội lỗi, chạy trốn cảm giác muốn được thú tội. Và cũng để gặm nhấm lại giấc mơ… Chồng tôi không biết bao giờ. Không biết bao giờ. Anh vẫn vỗ về xoa lưng khe khẽ cho tôi say giấc sau những tả tơi đến lả người thế kia. Và chồng lúc nào cũng ngủ trước. Với niềm tin rằng tôi đã thỏa mãn với anh…

May mắn là những giấc mơ và những cuộc làm tình thế chỗ như thế chỉ xuất hiện đôi lần. Tôi biết nó xuất phát từ những thèm muốn cháy bỏng tích góp mỗi ngày. Từ những cảm xúc mãnh liệt bị dồn nén. Từ những khát khao được dâng hiến hết mình cho ông, được vẫy vùng cho tôi. Và bị kìm lại bởi lí trí, bởi tự trọng, bởi mặc cảm có tội… Nếu không tất cả đã vỡ tung. Không phải chỉ đôi lần. Không chỉ trong mơ…

Có những mộng mị dịu êm hơn, không trần trụi cháy bỏng. Tôi thấy mình khoanh tròn trong vòng tay ông như con mèo lười ngái ngủ. Ông đọc sách, tôi gối trên đùi, dụi dụi đầu vào bụng. Thi thoảng, ông ngừng đọc, cúi xuống, khẽ hôn lên trán, lên má, lên môi tôi thật nhẹ. Tôi nằm im, nhay nhay mấy cọng tóc trong miệng, nhắm mắt và tận hưởng sự dịu dàng.
Dịu êm hay dữ dội, thì giấc mơ nào cũng đầy tội lỗi.
Sau những giấc mơ như vậy, tôi lại thường tự tổn thương mình.

Biết vậy mà vẫn không buông. Lại tiếp tục rúc đầu vào một góc riêng để nhớ thương. Vừa muốn có được những nồng nàn từ ông, bên cạnh tình yêu lúc nào cũng ăm ắp từ chồng. Những đêm khuya, tôi thu mình một góc và tận dụng khoảng thời gian ấy cho một riêng tư khác. Cái riêng tư ấy, có thể chỉ năm phút. Có thể chỉ mười phút. Có thể chỉ vài link bài hát. Có thể chỉ một câu chuyện nào đó trên mạng mà ông đang đọc. Và chia sẻ để tôi cùng xem. Thường chỉ vậy. Và điều đó tự nhiên đến nỗi như không thể khác hơn. Không thể thiếu mỗi ngày. Như một chút xúc tác bổ sung cho cuộc sống của cả hai. Nhớ nhung, thèm khát, tủi thân, dằn vặt… Tất cả xoay tròn tôi ngày này tháng kia. Cảm xúc trọn vẹn nhất vào những lúc ông đi công tác xa nhà. Xa biền biệt hóa ra lại gần. Ông cũng cảm nhận được điều đó. Tôi không kiệm lời, không phải e dè sợ rằng bên ông đang là một đàn bà khác chính thống hơn tôi. Không phải dán mắt vào màn hình chờ đợi thật lâu sau mỗi tin nhắn vì Vợ anh vào em à… Không phải hẫng bởi cảm xúc bị bỏ rơi bởi mình chẳng khác một thứ để dành, khi ông đã trọn vẹn cho người đàn bà khác. Dù biết đương nhiên mọi thứ sẽ thế trong mối quan hệ này. Tôi thể hiện thoải mái nhớ nhung qua từng câu chữ. Không giữ kẽ, không vờ vịt dối lòng, không gồng mình che đậy. Và ông cũng đón nhận một cách hạnh phúc nhất. Cả hai đắm chìm vào câu chữ, yêu thương. Khuya. Rất khuya. Dù chẳng nhìn thấy mặt nhau.
Biết mình đang ngụp lặn và đòi hỏi thứ phù phiếm ở tuổi này, trong mối quan hệ này, tại sao không thể buông? Khi mọi chuyện còn chưa tồi tệ hơn.

Chẳng thà như Uyên. Cái gì cũng thật. Yêu thật. Ngoại tình thật. Đau khổ thật. Từ bỏ thật.
Nhiều khi, tôi thèm được là Uyên. Hết mình. Thỏa khao khát. Dám đối mặt nếu mọi chuyện vỡ tung. Sống như tôi thì được gì. Mẫu mực? Chưa chắc. Không phải cũng đã xấu xa quá đấy sao! Bảo vệ một khuôn hình trọn vẹn? Có lẽ thế! Con cái, vật chất, địa vị. Bảo vệ cả lòng tự trọng nếu mọi chuyện vỡ lỡ. Và hơn tất cả, tôi thương chồng, không yêu mãnh liệt thì cũng vô cùng thương và biết ơn người đàn ông đã san sẻ mọi nhọc nhằn trong cuộc đời. Thì dù cảm giác hoang hoải là có thật. Có đáng để tôi phản bội chồng?
Dù tâm thức thì đã.

Những Người Đàn Bà Khóc - Lưu Thị Mười
Những Người Đàn Bà Khóc – Lưu Thị Mười

Sao tôi không biết thương lấy chồng và yên phận, sung sướng đủ đầy và cả tình yêu chồng đang dành cho?
Chồng lại luôn nhẫn nhịn. Mọi chuyện. Yêu chiều và che chở. Dù tôi chưa bao giờ lợi dụng điều đó để lắm điều, đanh đá. Chỉ nghiễm nhiên coi cái sự được bao bọc, nựng nịu là hiển nhiên mất rồi. Tôi nép vào chồng những lúc chông chênh nhất với ánh mắt to tròn mở ra ngơ ngác đầy nỗi niềm. Chồng lúc nào cũng sẵn sàng một bờ vai cho tôi tựa. Miễn là tôi bình tâm, vui sống, và luôn bên anh, còn cần anh. Gần hai mươi năm ở cùng, tôi có cái gì trọn vẹn cho chồng ngoài đứa con gái mà anh nâng niu như ngọc? Từng ấy năm ở cùng chồng, thì bao nhiêu năm tôi vẹn toàn tâm ý cho anh, hay cứ để công việc kéo đi, và về nhà mang theo gương mặt mệt mỏi? Và khi cuộc sống dễ chịu hơn thì lại để cho một thứ xao lòng cuốn phăng. Chồng không phải mối tình đầu, không phải niềm say mê thời trẻ, không phải tôi tự nguyện đổ ập vào bởi một tình yêu sét đánh. Nhưng lẽ nào mang những cái đó ra ngụy biện cho ngả nghiêng từ tôi? Dù có bào chữa rằng mình đang yêu chứ không phải nhăng nhít, đổ đốn. Nhưng thế thì có khác gì nhau, trong cách mà người đời nhìn anh? Và thiệt thòi mà chồng đang hứng chịu?

Đã có lúc, tôi muốn thú tội vì chồng quá chân thành và không muốn anh tổn thương, thiệt thòi thêm. Nếu là một người đàn ông khác, liệu họ có chịu nổi tôi? Tôi biết mình may mắn, nhưng lạm dụng tình yêu ấy là khốn nạn. Vậy mà lần nào định mở miệng, chồng cũng ấp tôi vào lòng bao bọc, lau nước mắt. Bao nhiêu năm rồi, chồng cứ dang đôi tay to khỏe, xù xì, ấm áp, chân thành để vỗ về, che chở. Sợ tôi mong manh như mây khói tan đi. Sợ bất cứ lúc nào tôi cũng có thể biến mất. Và chồng hiểu, tôi sẽ không thể bình an nếu ra khỏi cánh tay chồng. Vậy là dũng khí thú tội lặng lẽ phai dần. Lại tiếp tục bơi giữa ngổn ngang, tựa vào những ấm áp, che chắn từ chồng. Sao mà đê tiện!

Uyên gọi cho tôi. Giọng nó còn ngái ngủ và thỏa mãn. Em đang đi Đà Lạt cùng Nguyên. Ba ngày. Ừ. Vui quá nên gọi cho chị thôi. Em biết chia sẻ với ai đâu ạ. Chỉ vậy và cúp máy. Nó về. Cái gì ở nó cũng căng tròn, mĩ mãn. Từ đôi mắt long lanh tươi tắn, đôi má hồng hào. Tôi biết không điều gì có thể khiến Uyên dứt ra được nữa. Trừ khi nó muốn. Cả bầu trời hạnh phúc trong mắt nó bây giờ là Nguyên. Có lẽ đây là những tháng ngày đẹp đẽ nhất của nó. Sẽ kéo dài được bao lâu hả Uyên?

Tôi biết mình vĩnh viễn không có những trọn vẹn, thõa mãn đó. Ông cũng chưa từng có một đòi hỏi thô bạo nào. Ông tôn trọng sự tự nguyện ở tôi. Và chờ. Khao khát. Lúc nào nhớ quá, cũng chỉ dám gõ vài dòng… Đêm qua, anh mơ được… Điều đó ám ảnh anh mãi nhiều ngày sau. Tôi lảng tránh rất lâu. Không lẽ lại nói rằng em cũng đã có những giấc mơ hư đốn hơn thế. Thậm chí, có những buổi ở nhà một mình, tôi trần truồng đứng trước gương, ngắm nhìn những căng tràn từ cơ thể mình, mong ước khùng điên rằng, một lúc nào đó, với đam mê thế này, ông ngồi ở phía xa kia, ngắm nhìn những tròn trịa, rạo rực của cơ thể tôi. Rồi đến từ phía sau, ôm tôi thật nhẹ nhàng. Và sở hữu. Tôi dâng hiến từng chút, từng chút một. Nhục thể, hơi thở gấp gáp. Cả sự lịm người thư giãn, tận hưởng. Giữa vòng tay ông. Một lần thôi. Một lần thôi. Xoa dịu cho vơi đi những hừng hực căng tràn.
Đã có những ước mơ như thế.

Uyên lại gọi. Không nói một lời. Tôi ào đến spa, linh cảm một bất an nào đó. Mọi chuyện theo ý em, là do em xếp đặt, giờ sao đau đớn đến thế này hả Thư? Uyên ngồi giữa phòng, ngổn ngang bia rượu. Uyên đã nói luôn lường trước và sẵn sàng chấp nhận mọi chuyện trong mối quan hệ này còn gì! Không, gia đình em vẫn yên ổn, Thư à. Chẳng có gì đánh đổi hết. Nguyên cũng rất yêu em. Nhưng em chủ động buông. Em tự buông. Mà vẫn nhói lòng Thư ơi. Mai em bay sang bên ấy. Sẽ rất lâu mới quay về. Khi nào em quên được. Em tự từ bỏ Thư à! Tự mình từ bỏ mà đau quá đỗi! Giữa hơi rượu. Giữa những tiếng nấc. Không đầu không cuối. Vợ Nguyên tìm gặp em. Thư nghĩ đánh ghen à? Hay chửi bới, nhiếc móc? Cũng không. Chẳng thà thế. Chưa chắc em đã bỏ được Nguyên. Chị ấy đẹp, vẹn toàn. Và đau khổ. Sự đau khổ, sầu não từ ánh mắt, nét mặt, khóe môi, dáng dấp. Chị ấy yêu chồng kinh khủng, tình yêu ấy không thua tình yêu em dành cho Nguyên. Và em biết anh ấy còn yêu vợ con lắm. Thư có từng nhìn vào mắt người đàn ông mình yêu khi họ u uất, đau đáu, day dứt không? Đến mức muốn từ bỏ mọi thứ. Em từng chấp nhận mọi đổ vỡ để được cùng Nguyên. Và Nguyên lao vào em, không hề toan tính. Giờ, mọi chuyện vỡ ra, anh ấy cũng không ngoảnh mặt. Nhưng nhìn sự gồng mình lựa chọn của Nguyên em không cam tâm. Và sự đau đớn của chị ấy ám ảnh em từng đêm. Liệu em có thể ngon giấc khi có được Nguyên không Thư? Nguyên có bỏ vợ con để đến với em thì em cũng chẳng thể lấp hết những giằng xé kia. Thư nói đi. Không phải em nên bước ra khỏi chỗ vốn chẳng phải của mình sao?

Uyên lại uống. Hết khóc rồi cười. Bó gối. Chông chênh.
Tôi liệu rằng có được sự mạnh mẽ, quyết liệt ấy để từ bỏ ông?
Thấy chưa Uyên, đàn bà tụi mình, dù quyết đoán hay nửa vời, thì cũng thật đáng thương và ngu dại. Nắm giữ hay buông tay đều dằng dặc tổn thương. Lúc em tuyệt vọng và suy sụp thế này, Nguyên ở đâu?
Lúc tôi bã bời, ông ấy ở đâu? Lúc vợ ông đến tìm tôi hôm trước, té vào mặt tôi những lời rẻ rúng, ông ở đâu? Dù không phải lỗi từ ông thì ê chề tôi nhận lấy là rất thật. Không phải tôi cũng đã chịu đựng, câm lặng cho mọi chuyện dễ chịu với ông đó sao? Không phải đàn bà tụi mình đều ngốc nghếch nhận lấy thiệt thòi đó sao? Hay là cái giá phải trả vì tham lam? Nhưng chồng tôi thì từ đầu đến giờ thua thiệt, anh ấy có lỗi gì ngoài định mệnh đã gặp tôi trong đời? Anh ấy có lỗi gì phải gánh hết mọi trừng phạt cho tôi? Những lời miệt thị. Những nhục nhã. Những vu khống. Lẽ ra tôi phải tự mình gánh hết. Sao lại vừa khóc vừa gọi cho chồng khi bà ta quay lưng? Tại sao lần này lại quyết tâm thú tội? Tôi muốn gồng mình dũng cảm một lần chăng? Sự dũng cảm của tôi mang lại điều gì? Toàn những tai ương cho chồng. Tôi chưa kịp hiểu điều gì. Chưa kịp hiểu gì mà. Chỉ vì nghe tiếng tôi khóc. Anh ấy lao đến. Định chìa tay ra cho tôi… Để bây giờ anh ấy nằm kia, bên trong cánh cửa. Bỏ tôi ngồi đây, thẫn thờ năm tiếng đồng hồ.

Một lát nữa thôi, một lát nữa thôi, cánh cửa trắng toát lạnh lùng kia sẽ mở ra, và bác sĩ sẽ mỉm cười, thở phào, giữa ánh mắt ngơ ngác của tôi, giữa đôi mắt mở to chờ đợi của con tôi. Không đúng thế sao? Chồng biết tôi không thể bình yên khi ra khỏi vòng tay  của anh ấy. Chồng vẫn chưa biết tôi khóc và suy sụp vì điều gì cơ mà? Hay đó là điều may mắn trong cuộc đời của anh, để anh không phải nghe tôi thú tội?

Cánh cửa phòng mổ mở ra. Tôi nhìn thấy những áo blu trắng. Bác sĩ rẽ đám người đông nghẹt trước cửa. Tôi vẫn ngồi im, không nhấc nổi người. Soi chằm chặp vào từng cử động của cơ mặt. Tôi tìm một nụ cười. Tôi tìm sự nhẹ nhõm. Tôi tìm sự mãn nguyện. Đằng sau những gương mặt mỏi mệt vì ca phẫu thuật năm tiếng đồng hồ.

Tiếng ai đó gọi tên tôi. Đỡ tôi đứng dậy. Đến sát cửa phòng. Vào bên trong…

Trại sáng tác Đà Nẵng, tháng 5/2018
L.T.M

Thu Gọn Nội Dung

LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here